Archive for the ‘Truyện ngắn’ Category

Cải lạc loài

Mùa cảiBà già ngồi im lìm sau những đống cải khô, cái miệng thèm nhai trầu mà chẳng còn răng cũng im lìm, hai hốc mắt thầm lặng nhìn con đường phía trước mặt. Bà ngồi chờ chiếc xe tải cuối cùng, chất đống cải khô lên thùng để về làng. Từ đầu làng, bà sẽ đi bộ về nhà. Nhà bà chót vót trên đỉnh núi. Nơi ấy mỗi năm lại một mùa hoa cải. Rực rỡ.

Bảo tàng sợ hãi

Sex Museum AmsterdamLần này Su giận, ai bảo Lắc khơi lại “kỷ niệm buồn”. Mà Su cũng tự hỏi mình có lãnh cảm không, sao gặp đàn ông con trai là sợ. Nhưng mà không phải ai Su cũng sợ, cỡ mấy chàng đẹp trai, có học thức, hào hoa phong nhã, lịch sự, tế nhị là Su chịu liền.

Su gọi điện cho Lắc, nói kỳ nghỉ lễ Các Thánh chị sẽ đáp xe lửa lên Paris chơi. Sẵn dịp, Lắc đề nghị hai chị em cùng đi Hà Lan cho biết. Hai năm không gặp nhưng Lắc vẫn dễ dàng nhận ra dáng tròn trịa của Su trong dòng người bước xuống tàu. Nó chạy lại đỡ giỏ đồ trên tay chị hàng xóm:

- Sao? Đi xe lửa khỏe há? Rồi em sẽ đưa chị đi thăm Paris!

Su cảm động nắm tay Lắc, thấy nó như em ruột mình. Con này lanh lẹ lắm, may mà sang đây đã có nó, nó tư vấn hết. Hai chị em ra khỏi nhà ga, xuống métro về ký túc xá chỗ Lắc ở.

Mùa đông kiêu hãnh

Ảnh: FlickrMột giờ khuya sẽ đi Italy nhưng mười giờ Lan phải ra ga bằng chuyến xe buýt cuối cùng trong ngày. Ga đêm vắng vẻ đến rợn người dù Lyon là ga trung chuyển lớn của Pháp. Cô đặt ba lô xuống băng ghế rồi lân la làm quen với đám người vô gia cư.

Thật nhanh sau đó, cô đã ngồi bẹp xuống đất vuốt ve con chó của anh chàng tóc hung gốc Đông Âu, cầm trong tay cốc cà phê của ông già lang thang người Tiệp và lắng nghe chăm chú đường tình duyên gia đạo từ gã thầy bói Di-gan.

Gần một giờ đã có vài người cùng chuyến xe với Lan đến, chợt cô trông thấy Vũ. Anh chưa nhìn thấy cô đang ngồi bẹp bên cạnh những thành phần bất hảo. Cô vội vã đứng lên: “Tạm biệt, gần đến giờ xe chạy rồi”. Những con người ngoài lề xã hội ấy nhộn nhạo cả lên: “Tạm biệt! Cầu Chúa ban phước lành cho cô! Biết đâu có ngày chúng ta gặp lại!”. Con chó to kinh khủng của anh chàng Đông Âu sủa lên một tiếng “Ấu!” bùi ngùi. “Ủa! – Vũ kêu lên kinh ngạc – Làm gì ở đây?”. Lan lúng túng: “Gặp anh bất ngờ quá! Anh cũng đi Italy?”. Vũ nhìn cô nghiêm khắc: “Chơi với bọn ma-cà-bông hả? Nguy hiểm lắm!”. “Họ hiền queo” – Lan sượng sùng.

Xe đến, mọi người lục tục vào. Lan lên trước, có ý chừa chỗ cho Vũ nhưng anh đi ngang qua cô mà không dừng lại. Lan giận ứa nước mắt. Cô nhìn ra ngoài trời đêm và qua kính cửa sổ, nhận ra Vũ ngồi chếch về phía dưới dãy đối diện. Anh thẳng người, vẻ kiêu ngạo cố hữu.

Hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh !

Vào ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của mình. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình.

Do vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn, còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc.

Nhưng đó là cảnh của mười năm trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như một cốc nước tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn cũng là lúc tình cảm giữa hai chúng tôi suy giảm dần.

Nơi mặt trời đến

Nơi mặt trời đếnLâu lắm rồi không post truyện, mặc dù trước đây “Truyện ngắn” là một trong những mục được tớ chăm chút nhất. Thật ra thì… lâu lắm rồi có đọc truyện đâu. Thế nên, không có truyện để post cũng phải thôi :D Nay vô tình search được bản text của truyện này, post lên đây share với mọi người. Tình yêu trong truyện rất nhẹ nhàng, lãng mạn, và… không reality lắm ;) Tớ nghĩ thế :P Truyện của Phan Hồn Nhiên vẫn thế, thường là du học, chơi đàn, vẽ… hơi nghệ sĩ một tí. Có lẽ không có những cái đấy, truyện nó không hấp dẫn được :D

Em còn yêu anh không?

ruango.INFOTình yêu không phải là cuộc chơi của những suy đoán :hug: hay cái giá cho thói đỏng đảnh của con gái :(19): Thêm một truyện ngắn rất hay nữa do Trang Hạ dịch :x

5 năm và 6 tháng

Năm năm và sáu tháng, cái nào dài hơn, ngắn hơn?Truyện nói về nỗi sợ hãi muôn thuở của những người con gái khi yêu: “Bao giờ cưới?” :D Cô gái trong truyện đã không thể chờ người mình yêu trong một quãng thời gian dài học đại học. Không thể trách cô gái được. Con gái có thì thôi, và họ cần một cái gì đó đảm bảo tính bền vững của tình yêu, chứ chưa chắc đã phải là nhà cao cửa đẹp. Cũng không thể trách chàng trai được. Con trai khác con gái, chưa có một điều kiện tương đối về vật chất thì không thể nghĩ đến chuyện cưới xin được. Cưới xong sống bằng… trợ cấp xã hội từ gia đình àh :P Thế nên, mối tình tuổi teen nào cũng đẹp, nhưng… chỉ đẹp thôi :D

Đầu gối tay ấp

dau-goi-tay-ap.jpgKhi gả về nhà anh, chị mười sáu, anh lên năm tuổi.

Bây giờ chị đã bảy mươi hai, vì làm việc nặng nhọc quá nhiều, sức khoẻ kém, bệnh phong thấp làm chị đi tập tễnh. Anh sáu mươi mốt, đã về hưu từ lâu.

Hai năm nay họ dọn về khu nhà này ở, nếu hôm nào trời không mưa gió, hoặc ngày quá lạnh, đều có thể gặp bóng dáng họ ở khu sân chơi, bồn hoa; chị nắm gậy chống, anh đỡ một bên, đi chậm chạp từng bước một về phía trước, như đang dìu một đứa trẻ tập đi, chăm sóc như thế, ân cần như thế.

Thang máy tình yêu

Chỉ là say nắng, phải rồi, một cơn say nắng, anh nhỉ!…Em hoàn thành xong đợt thực tập ở công ty Sao Việt rồi. Bây giờ em sẽ không trở lại tòa nhà bảy tầng đó nữa đâu. Mỗi lúc đi qua tòa nhà đó, em đều thấy thắt ruột lại. Trên tầng bẩy kia, không biết có còn anh không? Mà thôi, tất cả chỉ như một cơn say nắng thôi, anh nhỉ? Em và anh gặp nhau đâu đó rồi mỗi đứa sẽ một đường nếu mai này gặp lại, biết đâu đấy! Mai này này tính sau đi, em chỉ biết em đã từng có một mối tình thật lạ như thế! Vậy thôi, phải không anh?

Mùa hoa sữa đi qua

Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm…… Cô ứa nước mắt, quay mặt vào trong phòng. Vì cô biết, ngoài kia có một người vừa đến để đứng dưới vòm cây hoa sữa. Người ấy cũng như cô, yêu hoa sữa hết mình, nuối tiếc những điều đã qua, chẳng chờ đợi gì ở điều đang tới, đau đớn vì kỷ niệm cũ ùa về, sôi sục vì một hình bóng cũ, nhức nhối về một tình yêu lặng thầm không thể mất, song lại cũng kiêu hãnh đến không ngờ…