Một truyện ngắn khá thú vị của Hồ Anh Thái, tình cờ đọc được trên mạng, trang nào thì… không nhớ rùi
Archive for the ‘Truyện ngắn’ Category
Bốn khúc một bản tình ca
Tháng bảy 11th, 2006 |
No Comments
Như thế, em yêu anh!
Tháng năm 18th, 2006 |
No Comments
Và Việt vuốt má Dung thật nhẹ. Anh đi. Dung lặng lẽ nhìn theo bóng Việt. Cho đến khi cái bóng ấy nhoè đi rồi mất hẳn…
Người yêu một ngày
Tháng tư 24th, 2006 |
No Comments
Ngã ba. Hoài và Hoàng mỗi người một đường. Cái vẫy tay và nụ cười thật nhẹ không khiến ai trong cả hai mang cảm giác đó là một cuộc chia tay cả. Chỉ thấy như cả hai tỉnh dậy sau một giấc mơ rất đẹp vậy. Hoài trở về con đường quen thuộc của mình. Phía xa kia có Tuấn. Có tương lai của hai người. Có mùi hương quen thuộc. Nhất định, nhất định gặp Tuấn, Hoài sẽ gục vào Tuấn mà hít cho căng lồng ngực mùi hương quen thuộc của Tuấn…
Yêu thực sự
Tháng ba 27th, 2006 |
No Comments
“Không phải phép thử nào cũng là một kết quả đúng. Nhưng trong tình yêu nên có những phép thử để biết rằng ta có thể đã sai…”
Tỉnh thức
Tháng ba 17th, 2006 |
3 Comments
Giang ngồi lại một mình, cô rút máy điện thoại ra, bật lên. Cô soạn 1 tin nhắn cho Long rằng: “Lan đã chết. Cô ấy nhắn anh rằng: Cô ấy yêu anh.” Cô save nó lại rồi soạn 1 tin nhắn cho Minh. “Giang đã chết. Cô ấy nhắn anh rằng: Mong anh hạnh phúc với người sau.” Cô gửi hai tin nhắn đi cùng lúc. Lặng lẽ rút simcard ra, cô bẽ gãy nó, đứng dậy và đi ra ngoài…
Ngày ấy sẽ đến
Tháng ba 16th, 2006 |
4 Comments
Phi cười mà lòng buồn kinh khủng. Như thể chưa bao giờ Phi yêu ai đến vậy. Phi không muốn về, không muốn kết thúc buổi đi chơi này. Phi muốn vở kịch sẽ kéo dài nữa, dài nữa. Nhưng vở kịch nào chả có phút hạ màn. Dù hay hay dở, cũng phải đến phút đó…
Green For Lover
Tháng mười hai 3rd, 2005 |
2 Comments
Một truyện ngắn khá hay! Không biết Trà “đá” copy ở đâu nữa, cho nó tạm trú trên site của mình trong lúc cái blog của bạn ý… chỉ truy cập được từ một cửa hàng duy nhất
bên cái hồ gì ý (có phải Ngọc Khánh không nhỉ
Nói rồi, mà cũng quên mất rồi). Thôi, Tuấn rộng lượng cho nó “thường trú” luôn vậy.
bên cái hồ gì ý (có phải Ngọc Khánh không nhỉ
Nói rồi, mà cũng quên mất rồi). Thôi, Tuấn rộng lượng cho nó “thường trú” luôn vậy.Cô nàng Nếu – Thì
Tháng mười một 25th, 2005 |
7 Comments
Một cô gái thông minh, luôn nằm hàng top của khoa, có một công việc part time tuyệt vời, được đánh giá cao về năng lực, có đầu óc tư duy, là dân khoa Anh nhưng lại cực giỏi toán. Phải chăng vì có một profile như thế mà Mai thường tự đặt ra những phương trình tình yêu bố của hóc búa. Rồi tự mình giải mỗi khi ngồi một mình.



